Nhiều người đã trở nên giàu có khủng khiếp, nhiều người đã không cửa không nhà, nhiều người lao đao nhiều năm theo những lá đơn khiếu kiện... Tất cả vì đất đai. Đó là thực trạng ở Việt Nam đã nhiều năm nay, tốn nhiều giấy mực của báo chí và nhiều tâm sức của các nhà hoạch định chính sách, luật pháp, nhưng tình hình vẫn chưa mấy cải thiện. Một đề nghị táo bạo "đưa giá đất giảm xuống bằng không" lại đến từ một giáo sư kinh tế người Mỹ đã thu hút được sự chú ý của nhiều người dân Việt, vốn luôn có tâm thức gắn liền cuộc đời mình với đất...
....................................
Đọc bài "Đưa giá đất VN xuống bằng 0", tôi có cảm nhận đây là một con đường rất khoa học để giải quyết nhiều bài toán hóc búa tại Việt Nam ta hiện nay. Việc thực thi chính sách Thuế điền sản này sẽ được thực hiện trên giá trị tài sản đất đai đối với người đang có quyền sở hữu. Theo đó, miếng đất nào càng có giá trị cao thì hàng tháng anh càng phải trả một khoản tiền thuế cao. Do vậy, nhu cầu sở hữu một miếng đất có giá trị, diện tích lớn sẽ giảm xuống tới mức thấp nhất và qua đó kéo giá đất giảm xuống.
Ý tưởng này của Giáo sư Nicolaus Tideman đưa ra thực ra không phải quá mới mẻ. Tuy nhiên, trong bối cảnh của nước ta hiện nay thì lại là cách làm mang tính cách mạng đem lại những lợi ích khổng lồ. Lợi ích đầu tiên là đem lại sự công bằng cho toàn dân đúng với định hướng xã hội chủ nghĩa của Việt Nam. Theo đó, bất kỳ ai, kể cả người trẻ tuổi, người mới khởi nghiệp, người ít tiền cũng có cơ hội được sử dụng nguồn tài nguyên này do chúng ta sẽ có một mức giá đất cực thấp. Trong khi đó, với tình hình hiện nay thì hầu như quyền cũng như cơ hội sử dụng đất tốt nhất hầu chỉ dễ dàng đến với những cá nhân, tổ chức có thật nhiều tiền.
Lợi ích thứ hai là sẽ thu hút một cách mạnh mẽ các tổ chức kinh tế tới VN đặt trụ sở, nhà máy sản xuất do chi phí cho bất động sản thấp và qua đó kích thích kinh tế đất nước tăng trưởng một cách ngoạn mục, giúp VN nhanh chóng thoát ra khỏi nhóm nước nghèo.
Lợi ích thứ ba là sẽ dẫn tới một cuộc "lột xác" ngoạn mục cho bộ mặt các đô thị VN. Khi ấy, việc phân lô bán nền, sở hữu những căn nhà/miếng đất riêng sẽ được hạn chế tối đa. Người dân sẽ thích vào sống trong các chung cư hơn (do không phải trả tiền thuế điền sản hàng tháng). Nhờ vậy, quỹ đất công sẽ tăng lên, việc triển khai xây dựng các công trình hạ tầng công cộng (đường xá, công viên, sân chơi...) sẽ trở nên dễ dàng hơn rất nhiều bởi chi phí đền bù giải tỏa thấp.
Bởi tất cả các lợi ích to lớn như vậy, theo tôi nhà nước nên trân trọng ý kiến của Giáo sư Nicolaus Tideman và tiếp tục kêu gọi các chuyên gia luật pháp, kinh tế trong nước phối hợp nghiên cứu đi đến hoàn thiện chính sách này. Bởi với chính sách đất đai hiện nay, người làm việc vất vả nhất, hợp pháp nhất chưa chắc đã là người được hưởng lợi nhiều nhất. Các nguồn lợi về tài nguyên đất đai đôi khi đến một cách tự nhiên nhờ thừa hưởng hoặc thông qua các sự kiện, hành động mang tính cơ hội, tham nhũng...
Tốt nhất là chúng ta nên đưa chính sách này vào thử nghiệm tại một địa phương cụ thể nào đó. Ví dụ như tại Phú Quốc hoặc một tỉnh thành nào đó chẳng hạn. Ban đầu, để tránh tạo ra một cú sốc quá lớn thì chúng ta ban hành một mức thuế thấp, sau đó định kỳ 5 - 10 năm sẽ tăng lên dần dần cho tới khi đạt tới một mức chuẩn hợp lý nhất. Tôi rất thích thú khi TS cho đăng ý tưởng này. Kiến nghị TS tiếp tục lấy ý kiến của các chuyên gia pháp luật và kinh tế khác trong nước để kêu gọi các cơ quan hữu quan xem xét một cách chính thức. Xin cảm ơn quý báo rất nhiều!
Nguyễn Thanh Bình P.12, Q.Gò Vấp, TP.HCM
Một chính sách thuế đất quá hay, theo tôi được biết thì Hoa Kỳ thường có những cách đánh thuế rất hay, thí dụ như ho thu tiền thuế môi trường đánh vào xăng dầu thì dù xăng có dùng chạy ô tô hay máy kéo cũng đều hợp lý, còn thu phụ phí giao thông thì thu vào vỏ xe các loại. Chính sách thu thuế đất như đã nêu ở bài này quá hay, mặc dù tôi cũng có mua mấy miếng đất để đầu cơ, nhưng tôi vẫn ủng hộ cách làm này, như vậy chúng ta mới có cơ hội phát triển được. VN sẽ không khá được nếu các quan chức cứ vì mối lợi riêng mà không thực thi những chính sách tiên tiến. Tôi mong Ông Đặng Hùng Võ sẽ là người tiên phong trong việc ủng hộ cách tính thuế này, tôi tin chắc sẽ có nhiều người ủng hộ.
Phạm Thành Trung
Tôi rất hoan nghênh quan điểm của giáo sư GS Tideman về biện pháp chống tình trạng đầu cơ đất gây lãng phí quá lớn tài nguyên đất hiện nay. Tuy nhiên, đối với tình hình nước ta hiện nay, chúng ta cũng phải áp dụng một cách linh hoạt sao cho phù hợp với tình hình thực tế, vừa chống đầu cơ, tham nhũng, lãng phí đất đai, vừa đảm bảo quyền lợi ngừời dân lẫn nguồn thu ngân sách nhà nước.
Thực tế hiện nay, từ thành thị cho đến nông thôn, đã xuất hiện sự phân hóa giàu nghèo trong xã hội. Bắt người dân có thu nhập thấp phải đóng thuế đất hàng năm với mức cao trên mảnh đất sử dụng chật hẹp của mình là điều không thể. Ví dụ như một gia đình ở thành phố, sống bằng nghề cửu vạn, khi miếng ăn còn lo chưa xong thì làm sao có thể đóng nổi tiền thuế nhà đất hàng năm ở mức cao, vả lại chúng ta cũng không thể bảo họ rời bỏ thành phố về quê sống để giá thuế đất thấp hơn đựoc.
Vậy thì làm sao để chống đầu cơ và lãng phí đất? Theo tôi, cách thức mà giáo sư Tideman đưa ra là rất đúng. Đánh thuế đất cao sẽ làm cho ngừời đầu cơ đất không còn dám mua đất để đầu cơ nữa, người mua đất sẽ là người thực sự có nhu cầu sử dụng đất. Nhà nước vừa chống được nạn đầu cơ đất, vừa có nguồn thu cho ngân sách.
Vì thế, theo tôi, để chống lãng phí và đầu cơ đất đai, vừa đảm bảo quyền lợi của người dân mà vẫn đảm bảo nguồn thu cho ngân sách, Nhà nước nên tiến hành thu thuế với mức thuế đất thấp hoặc miễn thuế đất trên diện tích đất tiêu chuẩn tính theo đầu người và tiến hành thu thuế đất với giá rất cao trên phần đất quá 6 tháng mà chưa đưa vào sử dụng hoặc trên phần diện tích đất thừa tính theo tiêu chuẩn trên đầu người hoặc gia đình người sử dụng đất.
Nguyễn Hữu Truyện
Đề nghị của chuyên gia Mỹ đi ngược lại những cố gắng xây dựng nền kinh tế thị trường theo định hướng XHCN và hội tụ đủ những nhân tố sát thủ kinh tế đối với người dân và Chính phủ. Thiết nghĩ nên tỉnh táo tìm cách biện pháp bù lại 70 tỷ USD (theo dự tính của ông Đặng Hồng Võ) đã bị phung phí do sự yếu kém trong quản lý thị trường địa ốc.
Có 3 biện pháp cơ bản đó là: minh bạch hóa thị trường địa ốc, kiên quyết thi hành cơ chế 1 giá và áp dụng hệ thống thuế đơn giản nhưng thích hợp. Hiện nay, tôi là chủ của một ngôi nhà có khuôn viên 82 m2 ở trung tâm Hà Nội mà chỉ phải nộp thuế đất là 268.000 đ/năm. Tôi thấy như vậy là rẻ quá và không công bằng. Với mức thuế như vậy thì chính quyền sẽ không có đủ ngân sách để bảo trì hạ tầng đô thị và chi tiêu cho các nhu cầu an sinh xã hội.
Còn nếu tính thuế theo cách của ông Võ đề xuất thì vừa bất cập cho nông dân ngoại thành và vừa phong bế dòng đầu tư của tầng lớp trung lưu. Điều này không có lợi cho sự phát triển nhanh và lành mạnh của thị trường địa ốc. Thuế đất thổ cư phải ở mức độ hợp lý để khai thông sự quan tâm của người dân và duy trì sức nóng cần thiết của thị trường địa ốc.
Tôi nghĩ nên tăng lên gấp 2 lần ở nông thôn và gấp 10 lần ở thành phố. Nếu có thể được, ban hành các điều luật cho phép người dân ở vùng ngoại đô và nông thôn kê khai đất ở theo nhu cầu sử dụng và khi cần thì thể nộp tiền để chuyển đổi mục đích sử dụng một cách nhanh chóng và thuận lợi. Song song với việc tăng thuế đất cần xóa bỏ mọi thứ phí và quỹ mà người dân buộc phải đóng góp mà không rõ hiệu quả sử dụng, thí dụ như quỹ an ninh chẳng hạn. Kính thư.
Hoàng Xuân Nhuận
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét